[Tự truyện]Cô giáo tôi




Tôi sinh ra ở một vùng quê dưới chân núi Ba Vì- Hà Nội, quê tôi nghèo và lam lũ lắm. Lúc mới lọt lòng tôi chỉ cân nặng 2 ký 3, nên người lại càng bé so với lũ bạn cùng lứa.
Những năm bố tôi vẫn trong quân ngũ, ông là bộ đội bên Hậu cần, ông theo nhưng đoàn xe suốt những năm chống Mỹ, rồi lại tải vũ khí lương thực sang tận Campuchia, rồi hành trình từ Sài Gòn ra đến Lạng Sơn- Hà Giang.
Thế rồi tôi học hết cấp 1 ở quê thì bố tôi được chuyển giải ngũ và ông chuyển công tác ở Sài Gòn với công việc giảng dạy ở một trường trung cấp nghề.
Thế là cả nhà tôi chuyển vào trong thành phố hoa lệ này, tôi đúng là một cậu bé nhà quê ra tỉnh, nhìn thấy cái gì cũng to lớn, lộng lẫy và vô cùng lạ lẫm thích thú.
Học cấp 2 ở trường BC Phạm Ngọc Thạch ( gần ngã 4 Âu Cơ- Lạc Long Quân). Hai năm cũng thoăn thoắt trôi qua. Từ một cậu bé nhỏ xíu lớp 6 cao 1m3, nặng có 30kg.
Tôi rất chịu khó tập thể dục chạy hàng chục km mỗi sáng ,một vòng từ Cộng Hòa- Trường Sơn (khu Tân Sơn Nhất) rồi vào SVĐ QK7 (lúc đó sân chưa xây như bây giờ), tôi chạy khoảng 15-20 vòng SVĐ rồi mới về. Chạy được cái chân to , nhưng tay thì không phát triển lắm, nên sang lớp 8 tôi được thầy giáo thể dục bổ xung cái trò hít đất và nhảy dây. Tôi hít đất một lần 12 cái x 4 lần mỗi sáng, nhảy dây khoảng 4-500 cái thì mới nghỉ.
Chả mấy chốc từ một cậu bé tí hon (hồi cấp 1 có lẽ tôi thuộc diện 1/5 đứa nhỏ nhất trường). Đã trở thành một cậu choai choai cao 1m6 nặng đến 50 kg.
Thế rồi cả cơ thể tôi cũng phát triển theo nhịp sinh học, tối mơ đến cô bạn ngồi cạnh là đũng quần ướt sũng, cây cối cũng lùm xùm phân đâm chồi nảy lộc từng ngày tươi tốt.
Học kỳ 2 năm lớp 8 đã đánh dấu cái ngơ ngẩn đầu tiên, khi thầy giáo dạy Toán của tôi nghỉ bệnh (lúc đó chắc thầy cũng gần 60 rồi). Một cô giáo mới ra trường dạy thế chỗ của thầy.
Ngày đầu tiên cô vào, thật kỳ lạ ở đâu ra cái dáng người xinh thế, cô không cao to, nhưng bộ áo dài xanh lá chuối non mỏng manh như khoe hết những đường cong của cô. Tôi cứ dán mắt vào đôi gò bồng ảo lấp ló của cô, nó chỉ được che một nửa bởi chiếc áo con không có dây đeo, đôi gò của cô giống hệt như Jennifer Phạm bây giờ các bạn ạ. Nó hồng hào mà chiếc áo cô mặc chỉ che cao qua đầu ti một tí thôi, và cái áo lót đó không có dây đeo đâu.
Lúc cô viết bảng á! Cặp mông tròn lẳn cứ lúc lắc làm tôi và mấy đứa bạn trai đều nuốt nước bọt ( sau này khi họp lớp, mấy thằng con trai đều nhắc đến cô Hoa và thằng nào cũng thú nhận là thèm nuốt nước bọt ừng ực).
Vào một buổi chiều tôi đi học về trời bất chợt đổ mưa xối xả, Sài Gòn giữa mùa khô thỉnh thoảng vẫn có những cơn mưa bất chợt như vậy mà.
Bỗng ngay bên cạnh tôi là cô Hoa dạy Toán đang dừng xe định dắt lên vỉa hè tìm chỗ trú, nhưng lúc đó vỉa hè đã chật cứng người rồi.
Tôi vội rút trong ba lô ra cái áo mưa và đưa cho cô.
- Em chào cô! (cứ gặp GV là chào ), cô cầm tạm cái áo mưa của em.
Tôi nói nhanh.
- Thế còn em
Cô cầm cái áo mưa và đáp.
- Thôi ! Hôm nay em tắm mưa cho mát.
Rồi tôi đạp xe đi thật nhanh, chỉ khổ cho cái đám sách vở, khi về đến nhà chữ thì nhòe, trang thì dính chặt với nhau..đến khổ .
Thứ 2 tuần sau đến tiết Toán, cô viết lên bảng một đề toán hóc búa, cả lớp loay hoay Giải, 2-3 tên giỏi nhất lớp vẫn bó tay. Cô nói: Em nào giải bài này cô cho 10 điểm.
Tôi giơ tay luôn và Giải trơn tru, cô chỉ cho tôi điểm 9 và nói em có lấy không?
- Có ạ! (Giọng và ngôn từ Bắc Kỳ đặc sệt của tôi vẫn vang lên đến tận bây giờ).
Khi tiếng chuông tan trường tôi lần thần ngồi làm nốt 2 bài tập ngay tại lớp. Tôi có thói quen là bài tập về nhà làm luôn tại lớp, nên thường là đứa HS rời trường cuối cùng. Vừa bước xuống cầu thang thì gặp cô Hoa, cô đang loay hoay dắt chiếc ChaLy ra khỏi đống xe mà mấy lớp học AV buổi tối che cả lối vào.
- Cô để em dắt ra cho.
Tôi nhẹ nhàng dắt xe cô ra và dĩ nhiên xe đạp của tôi trong góc thì nhấc bổng luôn ra chứ dắt làm sao được.
- À ! T này , cái áo mưa cô quên mang, để hôm sau cô trả cho.
- Vâng ạ! Mà nhà cô có xa không? Tôi hỏi.
- Cô ở bên Tân Kỳ- Tân Quý.
- Thế cô chạy thẳng hết Âu Cơ à? Tôi hỏi
- Ừ, thế nhà em ở đâu ? Cô hỏi
- Nhà em ở Bà Qoẹo, cùng đường với cô rồi..
Cô đạp xe nổ và lên xe, tôi cũng đạp con chiến xa thể thao song hành với cô và hỏi lan man.
Khi gần đến khu vực Bàu Cát tôi chả hiểu sao lúc ấy bạo thế?
- Cô có thích ăn chè không? Em mời cô một bữa.
- Ừ! Thôi để cô bao trả công.
Thế là tôi và cô vào ăn chè ở Bàu Cát. Lại hỏi lan man, tôi biết cô quê ở Quảng Nam, vừa TN xong.
Việc có lẽ chả có gì quan trọng, nhưng bỗng nhiên khi ăn xong cô bảo. Hay là em tạt qua nhà cô lấy cái áo mưa.
- Vâng ạ!
- Đến đường TKTQ có một đoạn thì rẽ trái, vào tiếp 1 con hẻm qua 4-5 lần rẽ là cái nhà mà cô thuê, một chiếc cầu thang sắt nhỏ lên trên tầng có dãy phòng 4 cái. Cô ở phòng đầu tiên.
Phòng cô đơn giản quá, chỉ có một tấm nệm 1,2x 1,8m dựng trên vách, bên trong là cái phòng tắm có vẻ bé xíu chỉ 1,5x 1m thôi. Một chiếc bếp dầu, một chiếc bàn và một chiếc tủ quần áo bằng vải Made in Khựa.
- Cô ở đây lâu chưa? Tôi lại hỏi.
- Cô ở đây năm thứ 5 rồi từ ngày mới vào SG học.
Có lẽ nếu không có cơ hội khéo đây là lần đầu tiên và rất ít cơ hội tôi được đến đây nữa.
Nhưng tôi lại hỏi.
- Ngoài giờ đi dạy, cô hay đi chơi hay giải trí gì khác không?
- Cô đọc truyện và nghe nhạc thôi.
Giờ tôi mới để ý đến cái Cat set tí hon dưới chân bàn và vài cuốn truyện chắc đi thuê.
- Cô nghe băng à? Nghe đĩa hay hơn cô ạ. Tôi vô duyên hỏi.
Thời đó cái máy CD cả 1-2 cây vàng, cô mua sao nổi, hỏi cũng ngu thế.
- Cô chưa được nghe đĩa bao giờ, mà nghe nói mắc lắm.
Tôi uống xong ngụm nước và chào cô ra về.
Bài 2:
Mấy hôm sau trên đường đi học về, thấy cô đang dắt bộ cái Cha Ly vàng cũ trên đường.
- Xe cô sao thế?
- Cô không biết! Mới đổ xăng hôm qua mà.



Tôi xuống xe sau khi quần với nó khoảng 2-30 phát nó mới nổ. (Tối về hỏi ông già mới biết. Xe đi lâu bụi khói dính vào đầu bugi nên xe khó nổ, tháo ra lau, cọ cọ mấy cái bụi đen là lại nổ ngon ngay.)
Sáng hôm sau tôi ti toe cầm cái mở bugi và tuốc nơ vít đến nhà cô.
Tôi mở ra và đúng như lời ông già nói, bugi xe đen thui, bụi bám đầy đánh lửa thế nào được.
Xong việc tôi định về.
-T ăn sáng chưa? cô trả công.
- À ! Em định sang Bàu Cát ăn bún riêu.
- Ngon lắm à, mà đi xa thế, chỉ cho cô với.
- Em biết đi xe không?
- Có chứ, thỉnh thoảng em vẫn đi học bằng Honda mà (Nhà tôi có 3 cái xe máy lận DH88 đỏ, Dream II Thái, và xe tôi hay đi 81 nồi đồng cối đá biển 64-422 EF tôi còn nhớ vì nó đi theo năm tháng học sinh)
Vậy chở cô đi nhé.
- Vâng ạ.
Thú thực lần đầu tiên chở con gái không phải họ hàng thân quen, mà là cô dạy Toán, tôi run lắm. Ăn xong tôi sĩ diện trả tiền (có 3000/tô thôi ,giờ là 25.000/ tô các bạn ạ). Nhìn giá cả bây giờ so với 15 năm trước mà chán quá.
Thế rồi từ đó cô trò tôi thân thiết nào là từ những cuốn truyện, những lần tôi mang máy CD cho cô nghe ,và cả những chiều chủ nhật rủ cô đi bơi. Tôi không hiểu sao cô lại chấp nhận làm bạn với một nhóc như tôi cơ chứ. (Sau này cô thổ lộ lúc đó mới chia tay bạn trai đầu đời sau 3 năm yêu nhau, cô đau khổ và chẳng muốn quen ai, hèn gì cô lạnh như băng, ít nói , ít cười , giảng bài cũng không hay lắm.)
Thế rồi cô dạy không tốt và phải chuyển công tác.. Lớp 9 tôi học rất bận bịu và dần quên cô cho đến một ngày hè sau khi xa mái trường cấp 2.
Bố tôi chuyển công tác xuống Bình Chánh. Bố tôi nói với cả nhà:
- Bốn năm nữa là tôi 60 về hưu rồi, cố làm thêm chút nữa, tôi còn khỏe, mua căn nhà dưới quê, vườn tược lúc về già.
Và một căn nhà ở gần trường cấp 3 Bình Chánh được bố mua , tôi ở đó từ ngày học cấp 3 và giờ đã 15 năm trôi qua rồi..
- Học ở trường cấp 3 bao nhiêu là cái lạ, nhưng có một cái quen........
Mẹ
Bài 3:
Mẹ ơi! Cô Hoa dạy trường này....ơi...ơi.. Tôi sung sướng rít lên không thành lời.
Rõ ràng cô ngồi trên hàng ghế GV trong ngày khai trường mà...
Cái trường cấp 3 Bình Chánh bé tí tẹo, chỉ có 5 lớp 10 như tôi mà thôi, dân địa phuơng thì ít, mà dân các xã và bên Long An thì nhiều.
Một thằng Bắc Kỳ như tôi hòa nhập cũng khó, vì tôi nói bọn nó có hiểu chó đâu? Thôi thì bọn nó nói mình hiểu là đủ rồi, tôi tự nhủ.
Khác với trên Tân Bình phải đến 7-80% là miền Bắc vào nên không có gì khác lạ, chứ dưới BC tận bây giờ thì Bắc Kỳ như tôi chỉ khoảng 1% thôi..hê hê.
Cuối buổi khai giảng, tôi ngồi uống mía đá đối diện trường để chờ....
- Cô Hoa, tôi gọi với lại khi cô vừa dắt xe ra khỏi trường.
- Trời ! T... em học ở đây à.
- Vâng ạ (lại vâng ạ )! Bố em chuyển công tác xuống đây.
Cô uống nước mía không, buổi trưa đang nóng.?
- Ừ! Cho cô 1 ly.
-Thế nhà cô thuê gần đây không?
-Gần,nên cô đi xe đạp đây.
-Vậy à! Chỉ cho em nhà, xuống đây hơn 2 tháng rồi, chả chơi với ai cả, may mà gặp cô.
- Cô ở đây hơn 1 năm rồi, học sinh đa phần làm ruộng, cực lắm.
Sau cuộc trò chuyện ngắn tôi lại chở cô bằng xe của cô ( tôi đi bộ đi học, cách trường có 3-400m thôi).
Cô lại thuê nhà ở trong hẻm nhỏ, nhưng chỗ cô thuê chỉ có 2 phòng và chủ nhà ở tít đằng sau cách cả 6-70m.
Nhà cô vẫn đơn giản thế, chỉ khác có 2 cái bàn -2 cái ghế dài và cái bảng đen để cô dạy thêm kiếm ít thu nhập..
Cô dạy bao nhiêu tiền một đứa? Tôi hỏi.
À! Cô dạy cho 8 đứa lớp 12, mỗi đứa là 10.000/ buổi tối 3 tiết..
Thế thì cũng đồng ra đồng vào cô nhỉ? À mà cô này! Em dạo này thích toán lượng giác lắm, cô dạy em luôn nhé.
Ừ ! Chủ nhật đến cô dạy cho.
Nói cho các bạn sơ qua thế này. Tôi học rất giỏi Toán, Sử và Địa Lý. (thi cấp 2 điểm 10 tất 3 môn này)
Nên khi được ông anh rể sau này của tôi tư vấn về học cấp 3 và để thi ĐH.
Nếu tôi thi khối A thì tôi cực dốt Hóa đặc biệt Vật Lý thì gọi là dốt đặc
Thi khối C thì chết môn Văn, cách hành văn của tôi kém, văn từ không chau chuốt được.
Thi khối D thì tạm được vì AV tôi khá.. Nên sau này tôi chọn Toán Văn Anh .
Sau đó lịch học lớp 10 của tôi ngoài giờ học chính thì Toán nâng cao như Lượng Giác, Hình Học, ... học nhà cô Hoa ngày Chủ Nhật, tối 3-5-7 học chung với 7 ông lớp 12 ở nhà cô..
Tôi và cô gần gũi nhau hơn từ đó.
Bài 4:
Thế rồi thời gian thấm thoát rồi cũng đến 20-11. Cô không dạy khối 12, nhưng cô thật đặc biệt trong tôi, bởi số lượng thời gian tôi học bên cô nhiều hơn bất cứ thầy cô nào trong trường.
Nhà tôi thì chỉ có bố và tôi ở, mẹ tôi chỉ xuống vào ngày chủ nhật thôi, vì mẹ, anh , chị tôi ở trên TP kinh doanh cửa hàng VLXD, tôi không thích kinh doanh lắm, vì cho rằng nghề đó thiếu phải dùng đầu óc. Mấy năm trời mẹ tôi và anh chị mua liền tù tì mấy căn nhà trên TP. Còn tôi và bố tôi, lương ông chắc chỉ đủ cho tôi ăn học mà thôi.
Ngày 20-11, sáng sớm 5h tôi bắt xe buýt lên chợ Hoa dưới chân cầu Hậu Giang mua 4 bó hoa to đùng, tôi tặng cho cô chủ nhiệm dạy Văn 1 bó, thầy dạy AV 1 bó, thầy dạy thể dục 1 bó và đương nhiên cô Hoa của tôi bó to đẹp nhất.
Buổi trưa tôi lại chở cô đi ăn tận Bến Lức, ngồi trên xe trên đường QL 1A, tôi phóng như bay phải đến 70 km/giờ trên cái xe 81 của tôi. Đi nhanh nên cô ngồi gần tôi lắm, bây giờ tôi mới cảm nhận cái gì cứ mềm mềm, man mát sau lưng tôi.
Gần 2 năm trước tôi và lũ con trai lớn hơn hẳn tụi cùng lứa trong lớp còn nuốt nước bọt ừng ực, giờ chỉ mình tôi được diễm phúc được chạm vào, tôi chạy chầm chậm lại để thưởng thức cái mà tạo hóa ban cho đàn bà kia, cái mà thứ tôi dám chắc 70% đàn ông thích nó trên cơ thể phụ nữ hơn cái khác.
Tôi cùng cô ăn mì Quảng, rồi tôi hỏi cô?
-Cô ngồi ngắm sông bao giờ chưa?
- Quê cô ở vùng núi rừng Trà Mi làm gì có sông mà ngắm, vào SG đi học cũng đôi lần ra sông nhưng chỉ đứng chưa được ngồi.
Chả là lớp tôi có thằng ở Bến Lức, có vài lần tôi xuống đây cùng vài thằng đá bóng, tắm sông rồi nên tôi biết rõ nơi đây.
Tôi chở cô rẽ vào một đường đất ngoằn ngoèo rồi phi thẳng dưới bờ sông, một bãi cỏ chạy dài như thảm lụa thoai thoải ven sông Vàm Cỏ, bên trên là những bụi tre, bụi tầm vông và vài cây Chùm Ruột sai trái xanh lét.
Quẳng xe xuống ven đường, tôi chạy xuống , tự do vào buổi trưa vắng vẻ, tôi bỗng cầm tay cô nắm xuống sát mặt sông.
- Nước mát lắm đó cô. Cô biết bơi không?
- Thời SV có học bơi, nhưng bây giờ không biết còn bơi tốt không. Mà nước sông có vẻ êm đềm nhỉ?
- Vâng ạ! Nước ở đây chảy nhẹ lắm, em và bọn lớp bơi vượt sông hàng chục vòng rồi.
Tôi vội cởi chiếc áo trắng HS và chiếc quần xanh đậm xuống một cách tự nhiên. Trên người chỉ còn độc một chiếc quần đùi ngắn.
- Em thèm bơi quá, cô bơi không?
- Thôi ngại lắm. Lỡ có ai thấy.....
Tôi lao ngay xuống dòng nước và sang bên bờ bên kia chỉ trong vòng hơn 1 phút, tôi nhanh chóng quay lại, cô ngồi nhìn tôi thích thú, có lẽ cái body thể thao của tôi với 6 tháng tập body building ở Tân Bình năm lớp 9 và tôi vẫn tập ở nhà đến tận bây giờ làm cô bối rối...
- Bơi thích quá! Cô nói vọng ra.
- T quay mặt đi để cô xuống.
Tôi quay mặt đi và tôi biết cô đang cởi bỏ bộ áo dài và xuống nước với tôi. Tôi lặn sâu xuống nước và từ từ bơi về phía cô.
Cô bơi chầm chậm, tôi bơi gần cô và tận hưởng cô bằng da trần mắt thịt, dưới mặt nước loang loáng là cô giáo thân quen với 2 mảnh bé xíu trắng xinh. Cô đỏ mặt dần lên khi thấy tôi cứ dán mắt vào mà chả nói câu gì?
Một người từng trải như cô phá vỡ yên lặng.
- Hư quá! Nhìn cô như muốn ăn tươi không bằng.
- Dạ! Tại em thấy cô đẹp quá, tôi bơi sát cô, tay tôi khua chạm cả vào tay cô.
Và ông trời cho tôi chạm vào cơ thể cô, chả biết cô cố tình hay cố ý...
A! Thanh ơi...Cô không ...
Tôi thấy cô luống cuống, cô gặp gì rồi.. Tôi vội ôm chặt lấy cô dìu vào bờ.
Cô ho sặc sụa vì uống mất vài ngụm nước, tôi nhìn cô đến tội nghiệp. Chân cô duỗi ra từ từ nằm xuống.
Tôi vội kéo bàn chân lên để cơ chân duỗi được ra, cô bị co cứng cơ hay còn gọi là vọp bẻ rồi, tôi nghĩ thầm.
Á. nhẹ thôi em..
Tôi nắn chân rồi xoa dần lên đôi bắp chân mát dượi, láng mịn , chả hiểu sao tôi không dám nhìn, có lẽ khoảng cách cô trò là rất lớn, có muốn cũng chả dám làm gì cả. Chỉ đến khi tay tôi trượt lên trên đầu gối thì bàn tay cô nắm lại, tôi chợt bừng tỉnh..
Cô..cô đỡ chưa. Lúc này tôi ngẩng mặt lên nhìn toàn bộ cơ thể của cô thật đẹp, sao người con gái trắng và mịn màng thế nhỉ?
Khi đã trở lại bình thường, cô mặc lại quần áo và chúng tôi lên xe về lại trường, gió và nắng khiến cho quần áo khô nhanh chóng. Tôi lấy cặp của cô và mấy bó hoa, gói quà mà tôi gửi hộ cô ở quán nước mía gần trường để trên xe và đi bộ về. Trước khi về cô gọi vọng lại..
Thanh ! Tối đến nhà cô học, sửa giúp cô cái đèn nhà tắm, cô mua bóng mới rồi mà nó vẫn không sáng.
Vâng ạ! Em chào cô.
Cả buổi chiều hôm đó tôi cứ miên man nghĩ về cơ thể của cô, tôi ao ước được đặt tay lên trên đó, không biết nó thế nào nhỉ?
Thế rồi giờ học cũng đến, tuốc nơ vít, bút điện, kềm tôi bỏ vào ba lô đến nhà cô học.
Hôm nay 20/11 chờ đến 7h15 cũng chả thấy mấy thằng lớp 12 nó đến, tôi vội bảo cô.
Mấy anh đó không đến học rồi cô ạ!
Ừ! Thế Thanh vào sửa cô cái bóng đèn đi.



Vâng ạ!
Tôi xoay cái đèn vài lần không sáng, tôi lấy bút điện thử thì thấy không có điện, thử ở mối liên kết ở bảng điện vẫn có điện vào dây.. Tôi xác định nhanh do dây đứt.
Dây điện bị đứt ở đoạn nào rồi, tối thế này chắc không có ai bán cô ạ.
Tôi nối dây sống luôn, vì rút cầu chì thì đèn tắt ngay.
Lấy ghế rà theo dây tôi xác định được đoạn dây vắt qua tường nhà tắm bị đứt do chuột cắn. (Các bạn biết không chuột cắn dây điện có thể làm chập điện gây cháy mà cháy chợ ở VN ta đến 3-40% là do chuột và 6-70% là do thợ điện nối ngu).
Tôi nhẹ nhàng tách 2 dây ra dùng kìm cắt 2 đoạn vỏ nhựa và nối sống luôn, cố định bằng keo đen là xong việc...
Công tắc đèn bật lên.. Sáng.. OK
Cô đứng ngay sau lưng tôi, tôi lùi thì lưng chạm vào ngực cô, cảm giác sượt sượt, mát dượi sau lưng vì bộ ngực trần không được che đậy bởi áo con..
Tôi quay nhanh lại.
- Cô đẹp thật đấy.
Không nói gì cô nhìn tôi, khẽ nhìn thấy cổ cô vừa có động tác nuốt nước bọt..Lúc đó tôi thừa biết là cô đang thèm, bởi cái nuốt nước bọt tôi đã biết từ lúc gặp cô cơ mà.
Nhưng tôi nhát quá, nói tiếp .
- Còn sửa gì nữa không cô.
- À! Nếu em biết chỉnh cho cô cái TV, các kênh không rõ lắm.
Tôi bật TV và mở Menu ra, Kênh- Tinh chỉnh- hệ tiếng DK, xong. Màu auto.
Lúc này trên tấm đệm dưới đất cô ngồi sát tôi, mùi đàn bà làm tôi run bần bật, mồ hôi trên trán lấm tấm rơi cả xuống nệm, tôi cố gắng ngưng thở.
Vai cô chạm vai tôi, cô trườn sau lưng tôi với tay lấy cái remote, hai bầu vú lại lướt trên lưng tôi.
Tôi không chịu được nữa quay lại ôm chầm lấy cô.
- Em làm gì vậy, bỏ cô ra đi. Giọng cô nói nhỏ nhẹ
- Cô đẹp quá, em...
Tôi ôm cô và trườn nhẹ lên người cô đến khi 2 khuôn mặt chỉ còn cách nhau 5 cm tôi thấy cô nhắm mắt.
Tôi hôn ngấu nghiến một cách tự nhiên, tôi vồ vập đôi tay chu du khắp cơ thể cô mát lạnh.
Bàn tay tôi lướt lên đồi và xoa nhẹ, lúc này người cô uốn éo hai tay ôm mạnh vào người tôi.
Rồi chẳng mấy chốc, cái áo thun, quần thun của cô biến mất, cô lại như lúc trưa mà tôi nhìn thấy.
Tôi hôn xuống cổ , xuống ngực, cái áo lót tôi kéo hẳn xuống để cho tôi trở lại cái thời bú mẹ, khóc oa oa.
Cô lúc này như đồng tình, kéo áo tôi qua cổ, mở thắt lưng tôi khéo léo, tay cô tìm lấy cậu nhỏ xoa nhẹ, cô vọc lên , vọc xuống, làm tôi ngừng lại tất cả, tôi nhắm mắt tận hưởng.
Rồi cậu nhỏ của tôi ấm dần, đầy ướt át, tôi chưa hiểu chuyện gì và mở mắt ra..
Cô đang mút nó ngon lành, tôi nằm thẳng cẳng hai tay đặt nhẹ lên đầu cô xoa mái tóc mềm.
Vài phút trôi qua, tôi biết mình sắp ra, tôi đẩy mạnh đầu cô ra..
- Hư! Thanh đừng nói cho ai biết nhé, cô biết em thích cô từ lâu, nhưng em còn nhỏ nên không dám.
Với lại cô làm việc trong ngành sư phạm, lỡ chuyện ra thì bị đình chỉ công tác ..
Vì thế cô không dám..
Miệng cô nói, tay cô bỏ nốt 2 mảnh vải cuối cùng ra. Cô trở về nguyên thủy của loài người..
Mỗi lần tôi nghe Trường Vũ cất lên câu:
Đưa ta đi vào nguyên thủy loài người..
Tôi lại nhớ thuở ban đầu, lại nhớ hình ảnh cô trần trụi trước mặt tôi..
Cô ngồi từ từ trên bụng tôi, cô nắm lấy cậu nhỏ và nhét vào khe cấm,,
Tôi nằm im chịu trận, 2 tay nắm lấy cẳng tay cô, xoa lên 2 bầu vú tròn như 2 cái bánh bao cỡ lớn vậy..
Tôi khỏe mạnh là thế, vừa bị động, vừa là lần đầu tiên, vừa bị kích thích bởi cơ thể láng mịn của cô.. Chỉ khoảng 4-50 nhịp tôi rú lên...a...ạ...ạ.
Cô nằm phủ lên người tôi và ôm chặt lấy.
Nằm im 20 phút sau, tôi lại cho đôi bàn tay đi du lịch khắp cơ thể cô, từ đùi, đôi mông, dọc theo sống lưng, đôi vai.
Miệng tôi lần tìm đôi bầu vú bánh bao mềm mại, tôi mút say sưa, tiếng cô cứ rên nhẹ...hư hư.. Thanh ơi! Cô thích ... Bú no nên tôi ngẩng mặt lên, bây giờ thì tôi mới tìm miệng cô. Cô điêu luyện đẩy lưỡi khua khoắng trong miệng tôi, đưa lưỡi cho cô mút, nước bọt sao ngọt thế nhỉ! Hèn gì người ta toàn nói nụ hôn ngọt ngào , chứ ai nói chua loét bao giờ đâu.
Cô lại chủ động tay lùa xuống bới khoai, khi mà củ khoai đã tìm thấy, cô như muốn nhổ cả cụm lên thì phải, cô vuốt cả bộ ấm chén làm tôi đau điếng khi vò 2 viên ngọc rồng.
- Đau à!. Để Hoa đền cho.
Cô liếm dọc từ khe hậu môn và ngậm luôn một viên ngọc, cô cố nuốt cả 2 viên ngọc như bất thành, đành phải ngậm từng viên một, lưỡi cô như anh nhào bột chuyên nghiệp, đưa đẩy, quấn, tung quật lên quật xuống viên ngọc của tôi..
Có lẽ nòng súng tôi dính toàn dịch cách đây nửa tiếng nên cô không dám đụng tới chăng?
Chán chê cô lại liếm bụng, tôi buồn cứ thót bụng lại, và cắn răng, cô thấy thế trườn lên mút 2 đầu ti tôi.
Có lẽ cơ thể tôi, 2 đầu ti là tôi thích nhất, khi nằm với cô gái nào cũng thế, tôi đều yêu cầu mút đầu ti tôi.. Gấu nhà tôi gần như là một năm phải mút tôi 360/365 ngày mất.
Mắt tôi nhắm nghiền và súng đạn lại nên nòng, bản năng đàn ông trỗi dậy, tôi vật ngửa cô ra.
Hai tay tôi nắm lấy 2 tay cô, tự tôi muốn tìm cái khe ấy..
Đéo mẹ lần đầu khó thế, loay hoay mãi tôi không cho vào được, trượt lung tung, tôi thấy cô mỉm cười:
- Không vào được là thôi nhé..
Tôi loay hoay mãi vẫn thua, chả nhẽ khó thế sao..
Cuối cùng tôi đành nhờ.
- Cho vào giùm đi Hoa (eo ơi tôi dám gọi trống không).
Cô như nghe được
- Nói cô cho vào giùm em đi thì Hoa ... cho giùm.
Tôi không nói chỉ dần đỏ mặt và cái của nợ như sắp ỉu.
Cô lại nắm đẩy xuống một tí, tôi ấn mạnh , cả khúc hành lại vào tọt bên trong..
Tôi đẩy đưa mạnh mẽ,
Bặp..bặp..bặp... âm thanh vang lên cứ 0,3s một nhịp..
Tôi nằm trên lịm đi trong tiếng rên khe khẽ của cô.
Đêm đó khi về nhà, cái cảm giác tôi cứ lâng lâng, và lần đầu tiên của tôi là như thế.
Và từ đó trở đi trừ những ngày ốm hoặc đèn đỏ.. Cứ tối 3-5-7 sau buổi học là chúng tôi lại quấn lấy nhau.
Cô dậy tôi rất nhiều, từ một chân gác, 2 chân gác, 2 chân quặp hông, đứng, nằm, ngồi, xoay lưng, tất tần tật cho đến khi nghỉ Tết cô về quê mới tạm thôi.
Nói qua với các bạn về cô, thời SV cô yêu một anh bên Bách Khoa, cô học ở ĐHSP. Hai người đó sống như vợ chồng 3 năm liền rồi, cô bị gia đình anh kia phản đối do nhà nghèo, gia đình nông dân, vả lại anh kia lúc đó cũng đang thuộc diện bắt cá 2 tay. Không thiết tha cô Hoa. Cô hận đàn ông và lạnh lùng, nhờ TN loại tốt cô được ký hợp đồng dậy thử ở trường cấp 2 tôi học, nhưng thật ra cô học thì giỏi mà dậy thì trung bình nên hết mùa bị sa thải. Sở GD đưa cô về cấp 3 Bình Chánh cho đúng sở trường của cô. Và trái đất tròn cho cô gặp lại tôi.
Chính vì cô làm việc trong môi trường sư phạm nên cô không dám tình ý gì với tôi , nhưng khi quá gần tôi và nhu cầu sinh lý, cô không những dậy tôi Toán mà dậy cả môn sinh dục học nữa..hê hê.
Phải đến hơn 1 năm sống trong cảnh già nhân ngãi, non vợ chồng với cô. Thì hè năm lớp 11, cô về quê gặp lại anh bạn học cùng phổ thông, con tim cô mới đập thêm một lần nữa... Nhà người ta sang chạm ngõ và đến Tết là làm đám với cô.
Tôi không yêu cô nhiều, nhưng tình cảm đầu đời có gì đó đặc biệt, với cô chỉ là quý tôi và cần tôi vì nhu cầu sinh lý..Nhưng rồi Tết năm lớp 12 cũng đến.
Hôm đầu tiên tôi xa cô,tôi hiểu rằng cô đã làm vợ nhà người ta, thì mình có nên tiếp tục hay không? Vì hết năm nay là cô chuyển công tác về quê luôn rồi.
Buồn đến bần thần mấy ngày Tết, tôi hụt hẫng như mất một cái gì đó.
Đến sát ngày Tết thấy tôi buồn , Bố hỏi.
- Thằng này mày ốm à? Sao cứ rầu rầu thế? Hay là lo gì à?
- Rớt ĐH bố gửi mày vào quân đội, có gì mà phải lo..
Tôi vội tỉnh và chối bay.
- Tại học mấy bữa nay mệt quá, nên con hơi đăm chiêu.
- À mà Bố về nhà trước đi, 30 con về.
Bố tôi ở dưới này với tôi không phải là do không muốn gần mẹ tôi . mà ông thích cây, cá, chim cảnh, vườn tược, ở đây đến 6000 m2, nên bố tha hồ thoải mái cây trái.
Vả lại bố tôi trong một lần tải hàng bên Kampuchea vào năm 86 , trong một đợp Pốt phục kích, đoàn xe của ông phải dừng lại để đánh . Chả hiểu thằng oắt con Pốt nào nó chính xác, đạn súng nó bắn vỡ mất 1 viên ngọc của ông, nên ông không thích đàn bà từ dạo đó nữa..bó tay.com cái số bố tôi không được hưởng niềm vui lúc hòa bình.
Học kỳ 2 bắt đầu.
Tôi đi bộ về buổi học đầu tiên.



-Thanh! Lì xì cho cô chưa.
Tôi ngoái đầu lại, vẫn là cô Hoa.
- Về nhà em không? Em lì xì cho.
Tôi thoáng nghĩ nhanh, về nhà anh lì xì cho chục ml trà nòng nọc DrThanh...hê hê
Lên xe cô về thẳng nhà tôi. Lúc này bố tôi đau chân, nên ở hẳn trên TP, còn tôi 1 mình với 1 lũ chim cá cảnh, cây cối của bố, tưới cây và cho ăn mất mẹ nó ngày 2 lần, mỗi lần cả tiếng đồng hồ.
Vào đến sân, tôi kéo tay cô vào nhà..
- Hoa ra vườn hái ổi không?
Cô nghịch ngợm.
- Thích ăn chuối và hái cà thôi.
Chả biết đám cưới xong với ông kia đã ăn chuối chưa mà chưa gì đã thèm rồi.
Tôi kéo tay cô ra vườn hái trái. Ổi , Mận (ngoài Bắc mình gọi là quả Roi) và Xoài thì nhà tôi ít cũng phải 20 cây, mỗi lần đem trẩy, tôi hái một bao bố to đùng cả 50kg chở lên nhà mẹ, để mẹ chia cho các bác, các chú.. Vì tôi lười đem ra chợ bán lắm các bạn ạ. Mà cứ 10 bữa tôi lại làm 1 bao như thế đấy.
Tôi dắt cô ra vườn, cô nói
- Thèm ăn chuối cơ, 3 tuần rồi chưa được ăn.
Tôi nhìn quanh.
- Chuối chưa chín, xanh lét à! Ăn sao được.
Cô mỉm cười từ từ cởi nút áo dài vắt lên cành cây.
Tôi thèm thuồng tụt vội quần áo, cả 2 như đua nhau xem ai cởi nhanh hơn thì phải, nhưng cuối cùng thì tôi thua, vì quần đùi tôi mặc, cởi vội quá làm cái dây buộc thắt nút nhầm.
Cô lại tìm lưỡi tôi, lại khua khoắng ướt át, tiếng sùm sụp như chết đói năm 45 gặp bát cháo vậy, đúng là cháo lưỡi.
Tay cô thò dưới ống quần tôi luồn vào với tư thế: Tiên cô hái cà
Vân vê chán 2 hòn ngọc, cô cầm củ sắn nóng hổi như thể là : Bà già bẻ chuối.
Nhưng cái quần tôi không tụt được, chẳng lẽ tốc ống quần lên à..
Tôi chạy vụt đi.
Cô như ngơ ngẩn, cầm quần áo và đi vào theo tôi.
Tưởng tôi không muốn nữa cô mặt ỉu xìu xìu nói vọng vào.
- Chán Hoa à! Sao vậy Thanh.
Có gì đâu, tôi chạy vào bếp lấy con dao cắt cái dây quần chết tiệt đó mà.
- Anh cắt bỏ đi...
Tôi nghịch chêm tiếp một câu.
- Hoa đi lấy chồng rồi, anh cắt bỏ đi, cho khỏi ai được cầm nữa...
-Ấy...! để đấy Hoa dùng đến hè nữa mà.. cô nói nhanh theo.
Hờ hờ, cắt dây quần, chứ ngu mẹ gì mà đi cắt chim, đúng là đồ điên,
Cô đi vào bếp thấy hình dáng của Adam Thanh trước mặt, vẫn còn vẹn nguyên.
- Tưởng...
Cô chụp ngay củ sắn nóng hổi, ấm áp , ướt át. Tôi dựa lưng vào tường cảm nhận.
2 phút-4 phút. Tôi cắn chặt răng, tay ghì đầu cô xuống..
Á, từng dòng trà nòng nọc Dr Thanh nóng hổi xối thẳng vào miệng cô, tôi ghì đầu lại.
Cả thằng nhóc của tôi chật chội không thoát được, cô đang nút chặt và nuốt hết tất cả vào nguời.
Lần đầu tiên tôi ra trong miệng cô, và cô nuốt sạch. Tôi ghê ghê ở cổ, chính vì thế tôi chỉ hôn lên tai, gáy cô, 2 bầu vú mềm mại. Và.....
Cô lại phủ lên người tôi sau một hồi nhún nhẩy với điệu Lý ngựa ô..
Bắp...bắp...bắp..con ngựa cô
Ngựa cô ,ngựa cô ngàn năm thương nhớ.
Nhớ, nhớ thân hình cô đẩy đưa.
Làm anh sướng đời...
Ớ ơ ơ ở..cho anh yêu thương, yêu thương suốt đời.
Hôm đó cô sung mãn làm thêm 2 lần đến 6h chiều mới rời nhà tôi..
Thời gian cuối cấp cứ thế trôi thật nhanh, hết học sáng lại chiều, đến 20h mới rời trường.
Thôi thì thời gian đầu ôn đủ thứ, sau khi biết được 6 môn thi TN, thì mấy ông thầy- bà cô lại nhồi nhét 6 cuốn đề cương. Thời gian đó tôi và cô Hoa cũng ít dần với cường độ chỉ đôi lần trong tuần mà thôi. Cô vẫn cuồng nhiệt mạnh bạo, tôi thì tận hưởng nốt quãng đời học sinh một cách bình thản. Thế rồi,,,
Kỳ thi TN cũng đã đến, lòng đứa nào cũng buồn, tôi thì buồn gấp đôi. Mai này không còn được ngồi trên ghế nhà trường, không còn đá bóng, tắm sông, không còn cả lớp chiều nào học thể dục xong cũng vào quán Karaoke uống rượu bia, hát hò đến tối.
Buổi ôn cuối cùng cô gọi tôi.
-Thanh! Chiều dọn hộ cô ít đồ, ngày mốt cô về quê. Cô làm hết thủ tục hồ sơ rồi...
Giọng cô hôm nay trĩu lại, không còn thanh thoát hồn nhiên..
Mai đi xa bạn ơi có nhớ.
Nhớ từng nụ cười ánh mắt thân thương..
Đoạn bài hát vừa hát trên lớp làm tôi se lòng lại, vừa đi bộ về mà nước mắt tôi chảy dài 2 bên má.

Chiều hôm đó tôi đến nhà cô Hoa. Cô chẳng có đồ gì nhiều cả, cô lau chùi cẩn thận, tôi xếp vào cái valy kéo là xong..
Tối hôm đó tôi chở cô lên trung tâm SG, ăn kem BỐ GIÀ, chạy lòng vòng khắp các trục đường chính, chả ai nói được gì nhiều cả, vì biết rằng ngày mai thôi là chia tay thật rồi.
Thời đó điện thoại di động hiếm lắm, Internet thì mới du nhập vào. Tôi ghi cho cô điện thoại nhà tôi, Nickname YM.. Cô chẳng để lại cho tôi cái gì ngoài tên cô Hà Thị Hoa-trường cấp 3 huyện Trà Mi- QN.
Chẳng hiểu sao tối đó về ,tôi lại về ngay, vì hình như tôi còn nhiều trăn trở cho kỳ thi sắp tới.
Ngày thi TN cũng đã đến, tôi làm bài không vất vả nhiều, mặc dù tôi rất lười học, nhưng tư chất thuộc vào loại khá nên các môn Toán, Địa Lý dễ dàng có được điểm 10 tuyệt đối, còn các môn khác 3-4 không quan trọng lắm (tôi cuối năm chỉ có 3,8 Vật Lý và 4,1 Hóa thôi).
Ôn thi ĐH cấp tốc 1 tháng tôi rủ Phi La Đen ( Nguyễn Thị Hoàng Phi),vì cô này thi cùng khối D nhưng thực sự tôi cũng chẳng biết ôn ở đâu. Cô này giống hệt Đoan Trang, cũng đen nhẻm nên lớp tôi đặt là Phi La Đen..
Được cái hàng họ ngon hơn chị Trang Sô cô la là cái chắc. Nhà Phi ở khu An Phú Tây, nhà em làm may, dân Tân Phú ... Đồng Nai, mới vào TP đầu năm cấp 3.
Hồi mới ở lớp 10, cô này đen nhẻm ra, bọn con trai có ai thèm để ý. Mãi đến lớp 12 mọi thứ mới nảy nở, nước da em mịn căng theo cái hormon sinh dục của phái nữ, đặc biệt 2 trái đào của em, nó đẹp một cách tròn trịa, có lẽ trong những giờ thể dục, dưới lớp áo thun nó cứ lên xuống trồi sụp sau những bước chạy của em làm thằng nhỏ của tôi cưng cứng.
Tôi nhớ hôm đang kiểm tra môn nhảy cao! Sau khi nhìn em và mấy em gái nhảy, tôi đã cứng ngắc trong người, thì bất chợt ông thầy gọi...
-Thắng- Thanh lên đây..
Tôi giật thót mình, chim thì đang dựng ngược làm sao mà đứng được..
- Khốn nạn rồi (tôi nhủ thầm).
Thằng Thắng thì chạy lên rồi, tôi bảo thằng Thành.
- Mày lên đi tao đang đau bụng.
Nó tưởng ông thầy phạt cái gì nó đéo lên mới khổ. Tôi đành tháo mẹ dây Giầy ra , chạy vội lên và đến chỗ ông thầy, thì tôi mới cúi gập người xuống buộc 2 dây giầy, thế là vừa đủ thời gian thằng em tôi nó đi ngủ trên võng.
Hóa ra ông thầy bảo tôi và thằng Thắng mỗi lượt nhảy xong của các bạn thì nâng cây sào lên 1 nấc , tương đương với điểm 5-6-7-8-9-10... Ối giời ! Làm tưởng ông thấy mình nói chuyện bắt Thụt dầu thì bỏ mẹ, tôi ghét nhất cái kiểu phạt này, 2 tay bắt chéo nắm lấy 2 tai, ngồi lên ngồi xuống 20-100 cái là chuyện bình thường trong mỗi giờ TD.



Buổi thì cuối TN xong tối đó thì tôi nhận được đt máy bàn
- Thanh! Đi ôn thi ở đâu chưa.
- Chưa! Tôi không biết chỗ.
- Có trung tâm này dạy hay lắm. Sáng mai khai giảng lớp cấp tốc, ông đi học không?
- OK! Đăng ký tôi với.
- Ông có xe qua chở tôi, tôi với ông cùng đi. Tôi đi xe đạp sao nổi.
- OK.. Tôi mời bà ăn sáng luôn.
Thế là sau 1 tuần xa cô Hoa tôi lại bước vào một cuộc chơi mới..
Khác với ngày thường với áo trắng, quần xanh đồng phục chán ngắt. Tôi áo sơ mi body ... quần jean- giày thể thao, cưỡi con 81 đến thẳng nhà Phi.
Phi mặc áo đúng là con nhà không có điều kiện, đơn giản với áo thun và quần Jean hơi cũ, đôi dép chắc giá 15k/ đôi ngoài chợ.
- Thế trung tâm ở đâu thế bà. Tôi hỏi.
- Ông có biết đường Lý Chính Thắng không?
- Biết chứ, đường nào, hẻm nào tôi cũng biết.
Có lẽ tôi bị di truyền từ ông nội lái xe trong kháng chiến chống Pháp, bố tôi lái xe, sửa máy trong kháng chiến chống Mỹ và sau này là chiến trường Tây Nam (Kampuchea)- biên giới phía Bắc (Trung Quốc) suốt những năm 65-89. Bố tôi tên Thọ, đúng là sống dai thật, ông bảo tao bị thương 4 lần, 2 lần trong chống Mỹ, 2 lần bên Kampuchea mà không chết. Còn đồng đội tao thì cả C Vận Tải ( đại đội khoảng 60 người) chết sạch cả, tao chuyển hết C này đến C khác trong E (trung đoàn vận tải thuộc Tổng Cục Hậu Cần).
Chính vì cái di truyền,thông thạo địa lý từ cái nghề lái xe, nên tôi nhớ đường và xác định hướng very perfect. Tôi chỉ cần nhìn bản đồ 1 lần ở bất kỳ TX- TP nào là có thể đến hàng chục điểm xác định trước mà không cần cầm nó theo, tôi nhớ tới hàng trăm con sông lớn các quốc gia, nhớ tên hàng nghìn thủ đô và tên TP của các nước. Và chỉ cần một ai đó đọc tên huyện là tôi liệt kê ra ngay huyện đó nằm ở đâu thuộc tỉnh nào... cái này tôi nghĩ do di truyền.
Lan man quá, sau khi ăn sáng với Phi ở một quán trong hẻm tại Q3, tôi chở Phi đến trung tâm và đăng ký học.
Thế là ngày nào tôi với em cũng đi luyện trong lò cấp tốc cùng nhau, rồi tình cảm của em cũng nảy sinh, tôi để ý từ khi 2 tay em đặt trên lưng tôi (cho đỡ chạm cơ thể vào nhau), cho đến lúc 2 tay em đặt nhẹ trên hông tôi. Tình cảm chuyển hướng từ bạn học sang bạn tình rồi đây, đặt tay vào hông thế nào chả đưa cặp đào vào lưng.
Thế là tôi càng đi nhanh ẩu, để có cớ mà chạm vào cái mà làm tôi căng cứng trong giờ TD bữa nào.
Rồi cái ẩu của tôi cũng đem lại kết quả, tôi va chạm nhẹ với một xe cùng chiều, em bị quyệt đầu gối vào xe người ta. Trên đường về tôi đặt nhẹ tay trái lên đùi em.
- Đau lắm không Phi (tôi không gọi bà nữa)
- Cũng đau. Mà ông chạy ẩu quá vậy, cho họ vượt đi, giành làm gì..
- Ừ tại tôi sợ trời mưa. (Lúc đó trời đang u ám).
- Lát về nhà tôi có rượu bóp hay lắm, đỡ bầm ngay.
- Ừ. Nhà ông không có ai đúng không?.
Cái nắng buổi trưa chói chang, nóng muốn vỡ cái đầu trần trùng trục vì tôi ít khi nào đội mũ.
Xịch! Tắt chìa khóa tôi mở cổng dắt xe vào nhà, cô bạn tấp tểnh bước theo sau. Thế là về đến nhà, dàn Mướp trước sân đã vội che ánh nắng, làm cho cơ thể mát mẻ ngay lập tức.
- Vào đây Phi. Uống gì nào? Tôi hỏi.
- Trà đá đi ông, hay có nước dừa hông?
Nhìn em mà tôi bỗng buông lời dâm tục, may mà con gái ngốc nghếch chưa hiểu ra, hay em cố tình không biết? tôi đáp trả.
- Dừa nhà tui không có.. Chỉ có 2 trái dừa của bà thôi.
- Nhà tôi đâu có đâu.
Em hồn nhiên trả lời. Tôi biết là quá lời vội đánh trống lảng ngay, mở tủ lạnh lấy đá bỏ vào ly. Pha ấm trà để làm nước cốt.
- Hồi nãy Phi bị tông vào đầu gối có đau không ? Kéo lên Thanh coi
Cô này toàn mặc quần Jean, kéo thế đếch nào được cơ chứ.
- Thôi cho Phi mượn lọ thuốc bóp chân, tôi tự bóp cho.
- Thuốc này nóng lắm, Phi bóp khó lắm, cứ kéo quần lên tôi bóp cho.
Tay tôi đã cầm lọ thuốc ngâm đủ thứ tả phí lù của bố tôi bên dưới chân chiếc tủ buffe.
Em kéo mãi cũng chỉ được qua bắp chân một tí , không tài nào lên được quá đầu gối. Tôi thấy vậy liền tiếp lời.
- Phi vào giường đắp cái chăn lại, rồi bỏ quần ra, tôi bóp cho, không có ai thấy đâu mà ngại.
Phi với tôi thực tế trong 3 năm học rất gần gũi, ăn uống cùng nhau cũng nhiều, cùng ngồi ngoài SVĐ xem bọn nó đá bóng cũng nhiều... Nàng có vẻ tin tưởng tôi.
- Cấm ông được làm gì khác nữa nhé.
- OK!
Chả mấy chốc cặp chân bánh mật nhưng da mịn màng thò ra dưới cái chăn , tôi kéo nhẹ cái chăn lên qua đầu gối, một vết bầm khá lớn qua đầu gối một chút của chân trái.
Làm vài động tác xoa bóp, tôi đổ thuốc lên xoa. Chả biết cái này ngâm thứ gì mà nóng thế, trong lọ toàn rễ cây linh tinh đục ngầu.
- Eo! Nóng quá Thanh ơi!
- Nóng thì bỏ chăn ra cho mát. Tôi tinh nghịch đáp
- Giận ông giờ!
Tôi ngồi bóp chân có vẻ mỏi thò luôn chân vào chăn, thì ngón chân tôi chạm ngay dưới mông nàng.
Nàng để im không nhích, chân tôi di chuyển từng tí một chui dưới mông nàng.
Đúng là thiếu nữ có khác thích thế, tôi bắt đầu loạn nhịp tim, cả 2 như ngưng thở, không gian như tĩnh mịch khi bàn tay tôi đã chạm đến tận đùi non của nàng.
- Thôi ông! Tôi sợ lắm.
- Thanh thích Phi từ lâu rồi. Cho Thanh nắm tay nhé.
Tay thì đang đặt trên đùi, chân thì duỗi thẳng dưới mông em, thế mà tôi lại bảo xin nắm tay. Nắm kiểu gì đây....
Tôi nằm luôn xuống bên cạnh nắm lấy bàn tay của em, nhưng tôi tôn trọng không dám làm gì..
- Xem TV rồi ngủ trưa luôn đi, yên tâm !
- Ừ! Tôi biết ông, nhưng không được làm gì nhé. Cho ông gác chân lên tôi.
Ối giời đất! Một lời đề nghị tuyệt vời, tôi đang thoáng nghĩ đợi lúc em ngủ tôi sẽ gác chân và đặt tay lên ngực, không ngờ lại được sớm hơn thế.
Tuyệt! Tôi với tay cái remote bật TV, và nằm xuống nhanh chóng. Nằm nghiêng tôi gác chân, tay lúc này tôi choàng qua bụng để nắm tay bên kia. Và điều không ngờ đến là vai trước của tay trái tôi đang ngự trị trên ngực nàng. Nó săn chắc, đội hẳn lên, êm đềm như nâng cả vai tôi vậy. Phi thở

Truyện » Truyện sex tự kể

Date: lúc 17.07.2013

Bạn thấy chất lượng bài viết này như thế nào? Nếu đánh giá từ 1 đến 5 bạn sẽ cho bài viết này bao nhiêu điểm. Đánh giá của bạn sẽ giúp chúng tôi nâng cao chất lượng dịch vụ của mình.


Samp post

2312 lượt xem, 2.75 rate

Chi phi ngân hàng

5581 lượt xem, 3.2 rate

Tâm sự người phụ nữ

1338 lượt xem, 2.57 rate

Thợ đấm bóp

31906 lượt xem, 2.23 rate

Đi dạy thêm bây giờ mới kể

993 lượt xem, 3.33 rate

Kế hoạch “Cù Loi”

1309 lượt xem, 2.86 rate

Mối quan hệ không tên.

2130 lượt xem, 2.34 rate

Búp hoa non

1171 lượt xem, 3.5 rate

[Truyện sex Nhật]Người Thích Rờ Đít

2654 lượt xem, 2.9 rate

Bà chị bên vợ

1447 lượt xem, 0 rate

Chuyện Bên Giường

NEW BLOG

4,611 xem - 3.32 rate

Cùng khám phá khả năng kì diệu của các cơ quan sinh sản nữ

1,185 xem - 4.08 rate

Những lưu ý con gái cần biết về sức khỏe tình dục

2,763 xem - 3.21 rate

Những quan hệ tình dục sai lầm bạn cần biết

2,550 xem - 3.36 rate

Nguyên nhân chứng xuất tinh sớm ở nam giới

1,532 xem - 3.79 rate

Những nguy hiểm cần biết khi dùng bao cao su dỏm

4,511 xem - 3.76 rate

6 việc lưu ý không nên làm sau khi quan hệ tình dục

NEW IMAGE

3,575 xem - 2.88 rate

Người đẹp và phiến đá

17,356 xem - 3 rate

Em Teen quá ngon

27,384 xem - 2.71 rate

Chuyện nhà nghỉ như cơm bữa

40,613 xem - 2.72 rate

Phá trinh em teen chưa mọc lông bê bết máu

25,835 xem - 2.42 rate

Gái gọi cave việt

6,415 xem - 3.69 rate

Girl Japan

NEW VIDEO

44,157 xem - 2.92 rate

Em My sex với trai Tây cực kì nóng bỏng

37,327 xem - 2.83 rate

Phim sex Việt Nam với trai Tây - em Giang cực dâm đãng

30,112 xem - 3.11 rate

Ông già chịch gái nước trôi lênh láng háng rộng mu cao

38,606 xem - 3.06 rate

Dâm thủy con gái, lồn con gái chảy nước

15,946 xem - 3.14 rate

Con khái cơ bắp khỏa thân sẽ như thế nào

16,615 xem - 2.84 rate

1 chơi 2 some3 thác loạn trong khách sạn

Copyright 2016 by hetbuon.com